Goldfish Jr

Goldfish Jr
A 80's girl who wanders among this crowd while heading backwards.

From 80's. Wandering in this crowd & heading backwards at the same time.

Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2015

[Chiang Rai] Công viên Singha + Trang trại Boon Rawd


Chắc cả thế kỷ rồi mới có thể ngồi ngay ngắn mà viết một bài tường thuật du lịch, không dám gọi là review vì tự nhận thức được những gì mình viết hoàn toàn là cảm tính và chẳng có tính chất cung cấp thông tin gì cả =) Thật ra là không muốn blog mình đi theo hướng đó, nên chỉ muốn giới thiệu một cách bao quát kèm hình ảnh cho tăng phần hấp dẫn vậy thôi.

Chiang Rai, người anh em sinh đôi của Chiang Mai, nằm ở cực Bắc Thái Lan giáp ranh với Burma (Miến Điện) và Lào. Có phần giống với Chiang Mai, địa hình ở Chiang Rai phần nhiều là đồi núi nhưng không hùng vĩ bằng, tập trung hầu hết là các đồi trà và trang trại. Lần trước mình đã viết về đồi trà Choui Fong, thì lần này xin được dành thời gian cho công viên Singha và trang trại Boonrawd, một địa điểm tuy mới mẻ nhưng lại vô cùng hút khách du lịch trong và ngoài nước.

Ai đã từng đến Thái Lan, chắc hẳn cũng đã có dịp thử uống bia Thái. Bia Thái không khó uống và khá thơm, cá nhân mình không phải người thích hợp để uống bia rượu nhưng cũng phải uống vài lần với bạn bè người Thái, qua đó mình thấy Chang và Singha là hai hãng bia ngon, giá hợp lý và cũng là hai nhà máy sản xuất bia lớn nhất nước (Singha còn xuất khẩu sang Việt Nam nữa, có thể dễ dàng tìm thấy trong Family Mart hoặc các siêu thị bán đồ ngoài nhập <3) Trước hay uống bia Chang (con voi rất là xinh <3), từ khi có vẻ thích logo của Singha hơn thì chuyển sang uống nước lọc cũng như bia Singha luôn, với lại chưa kể là Singha cũng cho sản xuất rất nhiều ấn phẩm khác nhau như móc chìa khoá, áo thun.. để làm quà thì rất dễ thương mà lại tiết kiệm XD

Và không dừng lại ở đó, sau hai năm kể từ cuối 2012, tập đoàn Singha hoàn tất mô hình công viên-trang trại lớn nhất tỉnh Chiang Rai, với diện tích hơn 3000 mẫu đất với tên gọi là Singha Park Chiang Rai quản lý bởi Boon Rawd Farm. Nói thêm một chút về Boon Rawd Farm, đó là một trong những đồi trà quy mô lớn nhất ở Thái Lan với hơn 237 mẫu đất để trồng ra hơn 400 tấn trà chất lượng cao hàng năm. Các phần đất còn lại dùng vào việc trồng các loại lương thực và hoa quả đa dạng, từ các giống lúa trong nước cho đến dâu tây, việt quất giống nước ngoài, sau đó dùng chính những nông phẩm này để sản xuất thành thực phẩm chất lượng cao như Premium Homemade Ice-cream, Gourmet Oolong Tea <3 Giá cả không hề đắt như được bày bán trong siêu thị gourmet. Đó là điều mà du khách đến đây ai cũng thử ít nhất là 1 sản phẩm như kem, trà và còn mua túi túi mang về!

Phần lạm bàn về trang trại Boon Rawd xin tạm dừng, để nhường chỗ cho phần hình ảnh dù không được đẹp cho lắm @@


Ở trong Sing Park (cách gọi ngắn gọn của người Thái, du khách nên gọi theo tên này là taxi biết ngay), mình có một cảm giác nếu nhìn xuống từ trên cao thì mọi thứ sẽ như một cái layout làm web, tất cả đều được chia theo grid, một hệ thống khủng của những ô vuông nằm cách nhau 20px đều tăm tắp. Row này trồng lúa, row kia trồng hoa, row kia là đồi trà, còn những gutter (khoảng cách) chính là các con đường để xe nội bộ chở khách đi một vòng tham quan, hoặc đạp xe mệt thấy ông bà như hai đứa mình.. Mọi thứ được chia rất đều đặn và trật tự, sau khi được bổ sung bởi màu sắc từ bàn tay con người thì nó trở thành một bức tranh đích thực. Đẹp và nên thơ vô cùng!

Phải diễn ngay không thôi đoàn trung quốc nó nhảy vào làm giặc =)

Đoạn này là nắng quá rồi mà bạn ấy cứ bắt "Cười đi bà cười đi bà!" @@







Hầu hết rau quả ở đây không lạ với chúng ta là mấy trừ vài loại như Kale, Parsley.. ở khu vực Boon Rawd farm được tập trung trồng trong một ngôi nhà với ánh sáng vừa đủ.



Tiết mục cho hươu ăn thu hút rất nhiều bạn nhỏ <3 Mấy bà hươu ở tận bên kia sông, chỉ cần thấy có giỏ cà rốt lấp ló là phi sang trong 2 nốt nhạc =) Tiếc là mình chỉ lo chụp hình nên quên luôn cho ăn để có dịp mang văn hoá vùng biển đến với vùng núi rồi ~.~



Kem vị Earl Grey, thề là ngon đến muỗng cuối cùng! Giá khoảng 30.000vnd cho 1 hũ, được cái hũ đẹp ăn xong còn rửa sạch mang về nhà sưu tập nữa <3


Tương tự, ta có kem vải homemade. Ngon thì vừa thôi vì trót té vào Earl Grey mất rồi T___T




Tận mắt sản phẩm nước uống từ Boon Rawd: Nước chanh dây và trà Oolong. Hương vị của trà Oolong nói thẳng ra thì không phải quá xuất sắc vì đây vẫn là sản phẩm đóng chai, không thể thơm như dùng búp trà để pha chế trực tiếp. Mình chỉ uống thử vì thấy bao bì quá quá đẹp, có tiếng Thái vào rồi mà nó vẫn sang lắm lắm luôn! Cực kỳ mê, uống xong mình còn cẩn thận rửa sạch lau khô để cho vào vali mang về, ấy vậy mà đến cuối cùng vẫn bị hải quan yêu cầu mở ra và bắt bỏ lại, còn cố an ủi thêm một câu không hề nghĩa lý "Mày thích bao bì hả, ờ, nó đẹp ha, very beautiful!" @@



Dưới cái nắng gắt 40 độ giữa trưa, mình vẫn nằng nặc bắt bạn ấy phải cùng mình đạp xe cho hết cái khuôn viên Sing Park, tội bạn lắm, đang bệnh, đã ghét di chuyển rồi mà giờ còn phải đạp xe trong một cái vườn cả ngàn rai. Nghĩ lại thấy mình cũng ác ghê >.<



Dọc hồ là cả một huyện thiên nga tụm năm tụm bảy. Định giơ máy lên chụp mà chúa ơi mấy bả rượt, mình với bạn ấy té đi không kịp, vừa hốt hoảng đạp xe vừa chửi "mấy con khùngggg". Chả biết có nhìn nhầm từ ngỗng ra thiên nga không nữa, thiên nga gì mà hung hãn như giặc tàu ấy!




Vườn táo tàu (Jujube). Táo tàu ở Thái cũng được xuất khẩu sang các nước lân cận.

Thật ra là bài viết kết thúc rồi =)

Mình không giới thiệu về đồi trà, vườn việt quất, dâu tây, nho, kiwi.. vì đuối sức quá nên cho bạn ấy đi về T_T Với lại thật ra mình cũng đã thoả mãn trong chuyến thăm Trạm nông nghiệp hoàng gia ở Chiang Mai rồi XD

Thông tin về Sing Park:
99 Moo 1, Mae Korn
Amphoe Chiang Rai, Chiang Rai, Thailand
(liên hệ với tiếp tân nơi KS bạn ở, bảo họ rằng bạn muốn đến SingPark và mức giá taxi/tuk tuk là bao nhiêu, thông thường là không đắt)

À, ngoài Sing Park là địa điểm mới, còn Chùa Trắng Wat Rong Khun cũng là một kiến trúc đáng để tham quan lắm nhé! Có dịp trở lại Chiang Rai nhất định mình sẽ đến thăm ngôi chuà này.

Các bạn, cuối tuần vui vẻ =)

Thứ Năm, 13 tháng 8, 2015

[Review] Dầu Tẩy Trang Pond's & Kanebo Kracie

Cho đến nay, dầu tẩy trang không còn là một khái niệm xa lạ với các chị em gái. Đối với thị trường này, các nhãn hàng mỹ phẩm từ nhỏ đến lớn lần lượt giới thiệu đến người tiêu dùng những sản phẩm với mức giá khác nhau, chất lượng cũng khác nhau. Với vô số những lựa chọn, chúng ta phải tìm được một sản phẩm dành cho riêng mình, phù hợp với điều kiện da cũng như túi tiền trong thời điểm hiện tại.

Sau một thời gian dài làm quen và sử dụng đến nay, theo mình có 3 brands cung cấp loại dầu tẩy trang đạt chất lượng ở mức tốt - rất tốt.
  1. shu-uemura
  2. Pond’s
  3. Kanebo
Đối với shu-uemura thì không có gì để nói. 2 lựa chọn còn lại hoàn toàn là quan điểm cá nhân, mặc dù đạt được nhiều review rất tốt nhưng xét cho cùng đó không phải dòng sản phẩm cao cấp và gây đình đám. Nên để đưa ra được một đánh giá tốt thì buộc mình phải thử.

Những ai đã dùng qua shu-uemura sẽ dễ dàng trở nên gắn bó với khái niệm “dầu tẩy trang” bởi chất lượng của nó quá tốt, không chỉ làm sạch lớp trang điểm mà còn giải quyết những vấn đề chưa tốt về da, giúp da cải thiện trông thấy. Điều duy nhất khiến chị em phải suy nghĩ, đó chính là giá cả. Với một sản phẩm tốt/cực kỳ tốt nhưng hạn sử dụng khá ngắn và giá thành lại rất cao, thì việc có “suy nghĩ thứ hai” là điều khó tránh. Sau chai shu-uemura đầu tiên và cũng là duy nhất, dù hoàn toàn hài lòng nhưng vì đang trong lúc cắt giảm chi tiêu nên phải truy lùng và chọn cho mình một sản phẩm khác. Thời điểm đó mình phải dùng tạm nước khoáng tẩy trang của Kao (chai màu hồng), tốt thì cũng khá tốt, tẩy trang sạch và không kích ứng da nhưng lại phải tốn thêm một khoản cho Eye & Makeup Remover của L'oreal vì nó quá xót mắt, đồng thời cũng phân vân giữa một số sản phẩm dầu tẩy trang vì chưa thật sự tin tưởng vào nhãn hàng nào ngoài shu-uemura, thì tự nhiên nghĩ ngay đến mỹ phẩm Nhật. Trang điểm mình đã dùng đồ Nhật là nhiều, thì tại sao không thử tẩy trang bằng mỹ phẩm Nhật luôn? Ý nghĩ đó khiến mình hỏi vài người bạn Nhật về thói quen tẩy trang và sản phẩm họ dùng, họ đưa ra cho mình một danh sách họ đã dùng qua để mình so sánh (=.,='). Sau hai ngày đặt lên bỏ xuống giữa những brand nghe có vẻ quen và những brand hoàn toàn xa lạ, quyết định cuối cùng của mình là dùng thử 2 sản phẩm là Kracie và Pond’s.

Cầm 2 chai trên tay, mình quyết định sử dụng Pond’s trước. Đơn giản vì trong bảng thành phần không chứa mineral oil! (ngay cả shu-uemura cũng không loại thành phần này đi nên cũng đã có nhiều phản hồi không tích cực dành cho sản phẩm). Pond’s đối với mình trước giờ nằm vào dạng nhãn hiệu 'không quan tâm'=) Không phải vì ghét bỏ gì nhưng một điều hiển hiện là khi một nhãn hàng đầu tư một số lớn tiền của vào việc PR mà giá thành sản phẩm lại thấp thì chất lượng có thể tốt được không?=) Đó là lý do mình cố ý dùng thử để thay đổi định kiến về Pond’s.


Sau khi sử dụng (chỉ khoảng nửa chai), mình đã hiểu vì sao nó được nhiều đánh giá tích cực. Da sáng lên thấy rõ, lỗ chân lông se khít, không còn bụi bẩn, thích nhất là không hề có mụn. Với dung tích 175ml (3-4 pumps mỗi lần) sản phẩm có thể dùng trong 3,5 tháng, riêng mình trang điểm rất nhẹ nên chỉ 2 pumps, kéo dài thời gian sử dụng thành 4 tháng. Và dù các sản phẩm trước giờ của Pond’s có tệ đến đâu đi nữa thì sản phẩm này vẫn là một đặc cách. Thứ nhất: đây là sản phẩm từ Nhật. Thứ hai, nó thật sự rất tốt, với chất lượng đạt 7-8 phần của shu-uemura mà giá cả chỉ bằng 1/5 thì đó là lựa chọn vô cùng hợp lý (tất nhiên là với các bạn đang có chính sách tiết kiệm).

Đầu tiên: mặt còn thơm mùi phấn @@
Kế tiếp: nửa đường tẩy trang=)
Sau cùng: mặt sạch sẽ, mềm mịn, có độ đàn hồi nên lấy tay nhấn nhấn mấy lần XD.
Cảm ơn Pond's!

Còn về Kracie, Kanebo cũng áp dụng một mức giá không hề đắt, thậm chí còn là rất rẻ (thấp hơn cả Pond’s cleansing oil) cho dung tích đến 250ml, còn về chất lượng thì không thua kém Pond’s hay shu-uemura, loại bỏ lớp trang điểm cứng đầu như water-proof eyeliner, cream eye shadow (không hề gây rát/cay mắt), rough lipstick, bã nhờn và bụi bẩn trong khi da vẫn ẩm mượt, khoẻ khoắn. So với phiên bản trước (Kracie deep cleansing oil) dung tích tăng từ 170ml lên 250ml <3, kiểu dáng sản phẩm cũng cải tiến với vòi bơm tiện lợi, không còn phải đổ ra tay. Đặc biệt những ai không thích sản phẩm dưỡng da có mùi thơm thì Kracie là lựa chọn tốt, vì sản phầm hoàn toàn không mùi (Pond’s có hương hoa thơm rất dễ chịu nhưng lại gây khó chịu cho vài người). Khuyết điểm duy nhất của Kracie là trong thành phần vẫn có dầu khoáng (có thể) gây mụn. Nếu sử dụng Kracie, nên kết hợp dùng thêm sữa rửa mặt anti-ance ở bước tiếp theo, hoặc sebum care thì càng tốt. Nói chuyện là vậy thôi, chứ đối với da mặt cực kỳ nhạy cảm của mình thì mình chưa gặp phải vấn đề nào như mụn, da bị khô hay break out trong quá trình sử dụng, vì sau bước tẩy trang bằng dầu, dù da đã rất sạch, mình luôn rửa mặt lại với Clinique facial soap mild. Tin chắc rằng những ai đã dùng qua dòng sản phẩm Naive Deep Cleansing Oil trước đây của Kracie, sau khi sử dụng sản phẩm này sẽ thấy rằng Kanebo luôn luôn chứng tỏ vị trí hàng đầu của mình bất kể trong thị trường mỹ phẩm trang điểm hay dưỡng da,  bằng việc luôn cập nhật cải tiến để cho ra đời những sản phẩm ngày một tốt hơn.


Về giá cả, nếu cần cắt giảm chi tiêu triệt để thì mình chọn Kracie. Còn chất lượng thì xin được strongly recommend Pond’s. Đây là sản phẩm độc quyền của Pond’s Nhật Bản (bảo sao chất lượng nó không hơn hẳn các sản phẩm khác cùng hãng!), phân phối chỉ ở một số nước Châu Á chọn lọc (not in Vietnam). Rất sợ những sản phẩm tốt như thế này sẽ tuỳ hứng ngưng sản xuất, dung tích mỗi chai lại ít (có 175ml) nên mình đã thủ sẵn 3 chai để xài dần, vì hạn sử dụng đến 3 năm=) Trong hình đã là chai thứ hai.

Chỉ có vậy thôi. Mài đít làm web suốt năm suốt tháng, chẳng còn một phút nào cho các bài review mỹ phẩm và ăn chơi theo như một số lời hứa đã buông @@ Tự đặt mục tiêu chậm nhất là tháng sau phải lên 2 bài về dưỡng da và trang điểm, 1 bài về Chiang Rai thân yêu!