Goldfish Jr

Goldfish Jr
A 80's girl who wanders among this crowd while heading backwards.

From 80's. Wandering in this crowd & heading backwards at the same time.

Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2015

[Chiang Rai] Công viên Singha + Trang trại Boon Rawd


Chắc cả thế kỷ rồi mới có thể ngồi ngay ngắn mà viết một bài tường thuật du lịch, không dám gọi là review vì tự nhận thức được những gì mình viết hoàn toàn là cảm tính và chẳng có tính chất cung cấp thông tin gì cả =) Thật ra là không muốn blog mình đi theo hướng đó, nên chỉ muốn giới thiệu một cách bao quát kèm hình ảnh cho tăng phần hấp dẫn vậy thôi.

Chiang Rai, người anh em sinh đôi của Chiang Mai, nằm ở cực Bắc Thái Lan giáp ranh với Burma (Miến Điện) và Lào. Có phần giống với Chiang Mai, địa hình ở Chiang Rai phần nhiều là đồi núi nhưng không hùng vĩ bằng, tập trung hầu hết là các đồi trà và trang trại. Lần trước mình đã viết về đồi trà Choui Fong, thì lần này xin được dành thời gian cho công viên Singha và trang trại Boonrawd, một địa điểm tuy mới mẻ nhưng lại vô cùng hút khách du lịch trong và ngoài nước.

Ai đã từng đến Thái Lan, chắc hẳn cũng đã có dịp thử uống bia Thái. Bia Thái không khó uống và khá thơm, cá nhân mình không phải người thích hợp để uống bia rượu nhưng cũng phải uống vài lần với bạn bè người Thái, qua đó mình thấy Chang và Singha là hai hãng bia ngon, giá hợp lý và cũng là hai nhà máy sản xuất bia lớn nhất nước (Singha còn xuất khẩu sang Việt Nam nữa, có thể dễ dàng tìm thấy trong Family Mart hoặc các siêu thị bán đồ ngoài nhập <3) Trước hay uống bia Chang (con voi rất là xinh <3), từ khi có vẻ thích logo của Singha hơn thì chuyển sang uống nước lọc cũng như bia Singha luôn, với lại chưa kể là Singha cũng cho sản xuất rất nhiều ấn phẩm khác nhau như móc chìa khoá, áo thun.. để làm quà thì rất dễ thương mà lại tiết kiệm XD

Và không dừng lại ở đó, sau hai năm kể từ cuối 2012, tập đoàn Singha hoàn tất mô hình công viên-trang trại lớn nhất tỉnh Chiang Rai, với diện tích hơn 3000 mẫu đất với tên gọi là Singha Park Chiang Rai quản lý bởi Boon Rawd Farm. Nói thêm một chút về Boon Rawd Farm, đó là một trong những đồi trà quy mô lớn nhất ở Thái Lan với hơn 237 mẫu đất để trồng ra hơn 400 tấn trà chất lượng cao hàng năm. Các phần đất còn lại dùng vào việc trồng các loại lương thực và hoa quả đa dạng, từ các giống lúa trong nước cho đến dâu tây, việt quất giống nước ngoài, sau đó dùng chính những nông phẩm này để sản xuất thành thực phẩm chất lượng cao như Premium Homemade Ice-cream, Gourmet Oolong Tea <3 Giá cả không hề đắt như được bày bán trong siêu thị gourmet. Đó là điều mà du khách đến đây ai cũng thử ít nhất là 1 sản phẩm như kem, trà và còn mua túi túi mang về!

Phần lạm bàn về trang trại Boon Rawd xin tạm dừng, để nhường chỗ cho phần hình ảnh dù không được đẹp cho lắm @@


Ở trong Sing Park (cách gọi ngắn gọn của người Thái, du khách nên gọi theo tên này là taxi biết ngay), mình có một cảm giác nếu nhìn xuống từ trên cao thì mọi thứ sẽ như một cái layout làm web, tất cả đều được chia theo grid, một hệ thống khủng của những ô vuông nằm cách nhau 20px đều tăm tắp. Row này trồng lúa, row kia trồng hoa, row kia là đồi trà, còn những gutter (khoảng cách) chính là các con đường để xe nội bộ chở khách đi một vòng tham quan, hoặc đạp xe mệt thấy ông bà như hai đứa mình.. Mọi thứ được chia rất đều đặn và trật tự, sau khi được bổ sung bởi màu sắc từ bàn tay con người thì nó trở thành một bức tranh đích thực. Đẹp và nên thơ vô cùng!

Phải diễn ngay không thôi đoàn trung quốc nó nhảy vào làm giặc =)

Đoạn này là nắng quá rồi mà bạn ấy cứ bắt "Cười đi bà cười đi bà!" @@







Hầu hết rau quả ở đây không lạ với chúng ta là mấy trừ vài loại như Kale, Parsley.. ở khu vực Boon Rawd farm được tập trung trồng trong một ngôi nhà với ánh sáng vừa đủ.



Tiết mục cho hươu ăn thu hút rất nhiều bạn nhỏ <3 Mấy bà hươu ở tận bên kia sông, chỉ cần thấy có giỏ cà rốt lấp ló là phi sang trong 2 nốt nhạc =) Tiếc là mình chỉ lo chụp hình nên quên luôn cho ăn để có dịp mang văn hoá vùng biển đến với vùng núi rồi ~.~



Kem vị Earl Grey, thề là ngon đến muỗng cuối cùng! Giá khoảng 30.000vnd cho 1 hũ, được cái hũ đẹp ăn xong còn rửa sạch mang về nhà sưu tập nữa <3


Tương tự, ta có kem vải homemade. Ngon thì vừa thôi vì trót té vào Earl Grey mất rồi T___T




Tận mắt sản phẩm nước uống từ Boon Rawd: Nước chanh dây và trà Oolong. Hương vị của trà Oolong nói thẳng ra thì không phải quá xuất sắc vì đây vẫn là sản phẩm đóng chai, không thể thơm như dùng búp trà để pha chế trực tiếp. Mình chỉ uống thử vì thấy bao bì quá quá đẹp, có tiếng Thái vào rồi mà nó vẫn sang lắm lắm luôn! Cực kỳ mê, uống xong mình còn cẩn thận rửa sạch lau khô để cho vào vali mang về, ấy vậy mà đến cuối cùng vẫn bị hải quan yêu cầu mở ra và bắt bỏ lại, còn cố an ủi thêm một câu không hề nghĩa lý "Mày thích bao bì hả, ờ, nó đẹp ha, very beautiful!" @@



Dưới cái nắng gắt 40 độ giữa trưa, mình vẫn nằng nặc bắt bạn ấy phải cùng mình đạp xe cho hết cái khuôn viên Sing Park, tội bạn lắm, đang bệnh, đã ghét di chuyển rồi mà giờ còn phải đạp xe trong một cái vườn cả ngàn rai. Nghĩ lại thấy mình cũng ác ghê >.<



Dọc hồ là cả một huyện thiên nga tụm năm tụm bảy. Định giơ máy lên chụp mà chúa ơi mấy bả rượt, mình với bạn ấy té đi không kịp, vừa hốt hoảng đạp xe vừa chửi "mấy con khùngggg". Chả biết có nhìn nhầm từ ngỗng ra thiên nga không nữa, thiên nga gì mà hung hãn như giặc tàu ấy!




Vườn táo tàu (Jujube). Táo tàu ở Thái cũng được xuất khẩu sang các nước lân cận.

Thật ra là bài viết kết thúc rồi =)

Mình không giới thiệu về đồi trà, vườn việt quất, dâu tây, nho, kiwi.. vì đuối sức quá nên cho bạn ấy đi về T_T Với lại thật ra mình cũng đã thoả mãn trong chuyến thăm Trạm nông nghiệp hoàng gia ở Chiang Mai rồi XD

Thông tin về Sing Park:
99 Moo 1, Mae Korn
Amphoe Chiang Rai, Chiang Rai, Thailand
(liên hệ với tiếp tân nơi KS bạn ở, bảo họ rằng bạn muốn đến SingPark và mức giá taxi/tuk tuk là bao nhiêu, thông thường là không đắt)

À, ngoài Sing Park là địa điểm mới, còn Chùa Trắng Wat Rong Khun cũng là một kiến trúc đáng để tham quan lắm nhé! Có dịp trở lại Chiang Rai nhất định mình sẽ đến thăm ngôi chuà này.

Các bạn, cuối tuần vui vẻ =)

Thứ Năm, 13 tháng 8, 2015

[Review] Dầu Tẩy Trang Pond's & Kanebo Kracie

Cho đến nay, dầu tẩy trang không còn là một khái niệm xa lạ với các chị em gái. Đối với thị trường này, các nhãn hàng mỹ phẩm từ nhỏ đến lớn lần lượt giới thiệu đến người tiêu dùng những sản phẩm với mức giá khác nhau, chất lượng cũng khác nhau. Với vô số những lựa chọn, chúng ta phải tìm được một sản phẩm dành cho riêng mình, phù hợp với điều kiện da cũng như túi tiền trong thời điểm hiện tại.

Sau một thời gian dài làm quen và sử dụng đến nay, theo mình có 3 brands cung cấp loại dầu tẩy trang đạt chất lượng ở mức tốt - rất tốt.
  1. shu-uemura
  2. Pond’s
  3. Kanebo
Đối với shu-uemura thì không có gì để nói. 2 lựa chọn còn lại hoàn toàn là quan điểm cá nhân, mặc dù đạt được nhiều review rất tốt nhưng xét cho cùng đó không phải dòng sản phẩm cao cấp và gây đình đám. Nên để đưa ra được một đánh giá tốt thì buộc mình phải thử.

Những ai đã dùng qua shu-uemura sẽ dễ dàng trở nên gắn bó với khái niệm “dầu tẩy trang” bởi chất lượng của nó quá tốt, không chỉ làm sạch lớp trang điểm mà còn giải quyết những vấn đề chưa tốt về da, giúp da cải thiện trông thấy. Điều duy nhất khiến chị em phải suy nghĩ, đó chính là giá cả. Với một sản phẩm tốt/cực kỳ tốt nhưng hạn sử dụng khá ngắn và giá thành lại rất cao, thì việc có “suy nghĩ thứ hai” là điều khó tránh. Sau chai shu-uemura đầu tiên và cũng là duy nhất, dù hoàn toàn hài lòng nhưng vì đang trong lúc cắt giảm chi tiêu nên phải truy lùng và chọn cho mình một sản phẩm khác. Thời điểm đó mình phải dùng tạm nước khoáng tẩy trang của Kao (chai màu hồng), tốt thì cũng khá tốt, tẩy trang sạch và không kích ứng da nhưng lại phải tốn thêm một khoản cho Eye & Makeup Remover của L'oreal vì nó quá xót mắt, đồng thời cũng phân vân giữa một số sản phẩm dầu tẩy trang vì chưa thật sự tin tưởng vào nhãn hàng nào ngoài shu-uemura, thì tự nhiên nghĩ ngay đến mỹ phẩm Nhật. Trang điểm mình đã dùng đồ Nhật là nhiều, thì tại sao không thử tẩy trang bằng mỹ phẩm Nhật luôn? Ý nghĩ đó khiến mình hỏi vài người bạn Nhật về thói quen tẩy trang và sản phẩm họ dùng, họ đưa ra cho mình một danh sách họ đã dùng qua để mình so sánh (=.,='). Sau hai ngày đặt lên bỏ xuống giữa những brand nghe có vẻ quen và những brand hoàn toàn xa lạ, quyết định cuối cùng của mình là dùng thử 2 sản phẩm là Kracie và Pond’s.

Cầm 2 chai trên tay, mình quyết định sử dụng Pond’s trước. Đơn giản vì trong bảng thành phần không chứa mineral oil! (ngay cả shu-uemura cũng không loại thành phần này đi nên cũng đã có nhiều phản hồi không tích cực dành cho sản phẩm). Pond’s đối với mình trước giờ nằm vào dạng nhãn hiệu 'không quan tâm'=) Không phải vì ghét bỏ gì nhưng một điều hiển hiện là khi một nhãn hàng đầu tư một số lớn tiền của vào việc PR mà giá thành sản phẩm lại thấp thì chất lượng có thể tốt được không?=) Đó là lý do mình cố ý dùng thử để thay đổi định kiến về Pond’s.


Sau khi sử dụng (chỉ khoảng nửa chai), mình đã hiểu vì sao nó được nhiều đánh giá tích cực. Da sáng lên thấy rõ, lỗ chân lông se khít, không còn bụi bẩn, thích nhất là không hề có mụn. Với dung tích 175ml (3-4 pumps mỗi lần) sản phẩm có thể dùng trong 3,5 tháng, riêng mình trang điểm rất nhẹ nên chỉ 2 pumps, kéo dài thời gian sử dụng thành 4 tháng. Và dù các sản phẩm trước giờ của Pond’s có tệ đến đâu đi nữa thì sản phẩm này vẫn là một đặc cách. Thứ nhất: đây là sản phẩm từ Nhật. Thứ hai, nó thật sự rất tốt, với chất lượng đạt 7-8 phần của shu-uemura mà giá cả chỉ bằng 1/5 thì đó là lựa chọn vô cùng hợp lý (tất nhiên là với các bạn đang có chính sách tiết kiệm).

Đầu tiên: mặt còn thơm mùi phấn @@
Kế tiếp: nửa đường tẩy trang=)
Sau cùng: mặt sạch sẽ, mềm mịn, có độ đàn hồi nên lấy tay nhấn nhấn mấy lần XD.
Cảm ơn Pond's!

Còn về Kracie, Kanebo cũng áp dụng một mức giá không hề đắt, thậm chí còn là rất rẻ (thấp hơn cả Pond’s cleansing oil) cho dung tích đến 250ml, còn về chất lượng thì không thua kém Pond’s hay shu-uemura, loại bỏ lớp trang điểm cứng đầu như water-proof eyeliner, cream eye shadow (không hề gây rát/cay mắt), rough lipstick, bã nhờn và bụi bẩn trong khi da vẫn ẩm mượt, khoẻ khoắn. So với phiên bản trước (Kracie deep cleansing oil) dung tích tăng từ 170ml lên 250ml <3, kiểu dáng sản phẩm cũng cải tiến với vòi bơm tiện lợi, không còn phải đổ ra tay. Đặc biệt những ai không thích sản phẩm dưỡng da có mùi thơm thì Kracie là lựa chọn tốt, vì sản phầm hoàn toàn không mùi (Pond’s có hương hoa thơm rất dễ chịu nhưng lại gây khó chịu cho vài người). Khuyết điểm duy nhất của Kracie là trong thành phần vẫn có dầu khoáng (có thể) gây mụn. Nếu sử dụng Kracie, nên kết hợp dùng thêm sữa rửa mặt anti-ance ở bước tiếp theo, hoặc sebum care thì càng tốt. Nói chuyện là vậy thôi, chứ đối với da mặt cực kỳ nhạy cảm của mình thì mình chưa gặp phải vấn đề nào như mụn, da bị khô hay break out trong quá trình sử dụng, vì sau bước tẩy trang bằng dầu, dù da đã rất sạch, mình luôn rửa mặt lại với Clinique facial soap mild. Tin chắc rằng những ai đã dùng qua dòng sản phẩm Naive Deep Cleansing Oil trước đây của Kracie, sau khi sử dụng sản phẩm này sẽ thấy rằng Kanebo luôn luôn chứng tỏ vị trí hàng đầu của mình bất kể trong thị trường mỹ phẩm trang điểm hay dưỡng da,  bằng việc luôn cập nhật cải tiến để cho ra đời những sản phẩm ngày một tốt hơn.


Về giá cả, nếu cần cắt giảm chi tiêu triệt để thì mình chọn Kracie. Còn chất lượng thì xin được strongly recommend Pond’s. Đây là sản phẩm độc quyền của Pond’s Nhật Bản (bảo sao chất lượng nó không hơn hẳn các sản phẩm khác cùng hãng!), phân phối chỉ ở một số nước Châu Á chọn lọc (not in Vietnam). Rất sợ những sản phẩm tốt như thế này sẽ tuỳ hứng ngưng sản xuất, dung tích mỗi chai lại ít (có 175ml) nên mình đã thủ sẵn 3 chai để xài dần, vì hạn sử dụng đến 3 năm=) Trong hình đã là chai thứ hai.

Chỉ có vậy thôi. Mài đít làm web suốt năm suốt tháng, chẳng còn một phút nào cho các bài review mỹ phẩm và ăn chơi theo như một số lời hứa đã buông @@ Tự đặt mục tiêu chậm nhất là tháng sau phải lên 2 bài về dưỡng da và trang điểm, 1 bài về Chiang Rai thân yêu!

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2015

Sau một ngày dài

Đối với một home girl như mình thì thư giãn sau một ngày dài làm việc là vô cùng quan trọng. Thư giãn sau giờ làm có thể là gom hết công việc cho vào cái túi và cất nó vào tủ, sau đó tung tẩy đi ăn đi uống, cũng có thể là một cốc bia và vài ba câu chuyện tại một cái night pub nhỏ với thằng bạn thân.. Nhưng có đi đâu làm gì hay chỉ đơn giản là về nhà ăn một bát cơm, thì việc sau cùng mình luôn làm đó là tắm nước nóng trước khi ngủ.

Ngày trước ở cùng với người chị dược sĩ, mỗi ngày cần mẫn đi cày từ 8:00AM cho đến 8:00PM, có hôm tận 10:00PM, vừa về nhà là thay đồ, ngồi vào ăn cơm rồi đánh răng đi ngủ ngay. Chị dậy vào 7:00AM và làm hai việc: chuẩn bị cơm trưa mang đi và tắm gội trong thời gian 45 phút, không trang điểm. Mình hỏi sao chị không tắm vào buổi tối để ngủ cho ngon, sáng dậy cũng đỡ mất thời gian hơn thì chị bảo mình cứ thử đi làm cả ngày không ngơi nghỉ như chị, không đứng ở quầy thì cũng chạy tới chạy lui để quản lý nhân viên và sơ cứu cho khách bị thương, để xem mình còn dư giả thời gian và sức lực để tắm giặt vào buổi tối hay không. Mình thấy cũng có lý vì thời điểm đó mình còn đi học, chưa phải đối diện với những áp lực nơi sở làm nên cũng không thắc mắc về thói quen của chị nữa, mặc dù vẫn đôi phần khó chịu mỗi khi thấy chị vác nguyên si bụi bẩn, áp lực và cả mùi thức ăn ám trên áo, thản nhiên bước vào giường đi ngủ.

Chưa đầy nửa năm sau, mình bước vào cuộc sống văn phòng. Vẫn giữ trong đầu 'gánh nặng' chưa được làm rõ, mình muốn thử bản thân xem ở vào hoàn cảnh tương tự như chị thì có còn giữ được thói quen thư giãn cuối ngày như lúc còn đi học hay không. Chỉ vài tháng sau khi quen với công việc, khi mà mình nói với bố mẹ rằng việc mình đi làm từ 8:00AM cho đến 7:00PM đôi khi là 11:30PM hoặc thâu đêm suốt sáng có vài khi là vô cùng bình thường, thì cũng là lúc mình cũng hả hê với bản thân vì ở trong một môi trường mà thời gian không là nghĩa lý, mình vẫn thực hiện được thói quen thư giãn cuối ngày một cách đều đặn, và chính nhờ sự đều đặn từ thói quen đó của mình đã giúp cho mình loại bỏ được tất cả áp lực, nỗi buồn và lý tưởng nhất là mùi thức ăn, thứ mình không bao giờ mang nó lại gần giường ngủ, và bất cứ ai muốn đến gần giường ngủ đều phải sạch sẽ, thơm tho.

Nhiều lúc cũng thấy mình có phần ám ảnh về việc luôn phải tắm trước khi đi ngủ dù mình không phải là đứa bị cuồng sạch sẽ cho lắm. Nhưng cũng dễ để lý giải thôi bởi vì khoa học cũng đã đồng tình với mình rằng tắm nước nóng trước khi đi ngủ (tất nhiên là đừng quá muộn nếu ngủ vào 3h sáng), giúp lưu thông mạch máu, tăng cường tuần hoàn góp phần làm cho giấc ngủ sâu hơn, giải toả trạng thái mệt mỏi sau cả một ngày dài. Và nếu phân bổ thời gian hợp lý thì việc tắm chỉ mất của chúng ta nhiều lắm là 30' mỗi ngày. Chỉ nửa tiếng đồng hồ cho một liệu trình thư giãn ngắn nhưng vô cùng hiệu quả, tại sao bạn lại bỏ qua?

Không thể nói là các bạn không biết về việc tắm trước khi đi ngủ nhưng hãy để mình chia sẻ cùng các bạn về phương pháp của riêng mình. Nó đơn giản và tuyệt diệu đến mức trở thành một quyền lợi.


• TBS Nutriganic foaming facial wash
Trước giờ mình dùng Clinique liquid facial soap mild, do không ai xách thêm về nên chuyển sang The Body Shop. Vốn là da nhạy cảm nên mình chỉ hợp với những sản phẩm ít thay đổi pH tự nhiên của da.Trước sản phẩm này mình có dùng qua dòng Aloe Vera, làm sạch dịu nhẹ và đảm bảo không gây kích ứng (không như dòng Tea tree, vừa dùng đã phải buông bỏ). May mắn lúc hết Clinique cũng là lúc TBS tung bộ sản phẩm Nutriganic ra thị trường và chuẩn bị tăng 50% giá. Như cái tên của nó, Nutriganic ngăn ngừa lão hoá với 98% thành phần từ thiên nhiên (chỉ riêng dòng này, vì thế mà giá cao), sau khi rửa da mặt căng mịn, chạm vào lại rất mềm.

Một tuần 2-3 ngày dùng thêm máy rửa mặt Clarisonic để làm sạch lỗ chân lông và loại trừ triệt để bụi bẩn còn bám lại, tuy nhiên không dùng nhiều tránh làm giãn lỗ chân lông và gây bào mòn da đối với những người có làn da mỏng, nhạy cảm như mình.


• BORGHESE Purifying mud mask
Như là thêm một chút thú vị cho việc tắm giặt thông thường mà ai cũng phải làm hàng ngày, đắp mặt nạ hay tẩy tế bào chết đều là những cái tasks mà hầu hết các cô gái đều yêu thích không chỉ vì sự rạng rỡ và căng mượt của da sau ít phút, mà còn vì cảm giác mát rượi mỗi khi da mặt được phủ lên một tấm khăn từ thiên nhiên. Lựa chọn của mình là hai loại mặt nạ thay phiên 2 lần trong tuần, 1- bùn khoáng Borghese, 2- mặt nạ sáng da yến mạch (2tbsp bột yến mạch + 1tsp mật ong + 1tsp sữa tươi không đường + 1tbsp lòng trắng trứng optional). Chỉ mất 5 phút để Borghese thay mình làm sạch, ngăn ngừa và tiễn vong các thể loại mụn nhỏ, mụn dưới da kèm cả tẩy tế bào chết (hôm nào dùng nó thì tuyệt đối không dùng thêm máy rửa mặt vì lông cọ của máy đã có chức năng tẩy tế bào chết trên da). Borghese có nhiều sản phẩm Fango thích hợp cho mọi nhu cầu của da từ ngăn lão hoá, làm trắng.. Cá nhân mình thấy tốt, không kích ứng, giá thành khá cao (~1.800.000vnd/lọ 520ml) nhưng với dung tích này có thể trữ dùng cho cả gia đình trong thời gian dài, nên tính ra thì nó là sự lựa chọn kinh tế.


Không biết dùng từ ngữ nào để diễn tả sự thích thú sau khi unmask.


 • TBS Vineyard Peach shower gel
Mình mua được bộ sản phẩm này trong một lần làm mystery shopper cho TBS từ năm 2013, bây giờ nhân hết sữa tắm mới mang ra dùng. Vì thích bao bì, thích màu, thích hương thơm đặc trưng của trái đào và lúc bấy giờ nó cũng là sản phẩm vừa ra mắt, thêm phần tò mò nên mình đã mua nó. Đã từng dùng qua rất nhiều shower gel từ TBS nên mình không nghi ngờ về chất lượng mà nó đem lại. Quả thật, da rất mềm, hương thơm ngào ngạt và cảm giác cá nhân của mình cho thấy sản phẩm có khả năng stress relieve cao, lần nào tắm với nó xong cũng như tắm cỏ, tinh thần phấn chấn và sẵn sàng làm đêm nếu việc vẫn còn =)

Hôm nào không treatment với bodyscrub thì tắm bằng miếng bọt biển để làm sạch tối ưu kết hợp tẩy tế bào chết cho cơ thể. Bodyscrub của mình cũng là sản phẩm cùng dòng Vinyard Peach, khi không có tiền mua thì dùng bã cà phê kết hợp với yogurt/sữa tươi không đường. Cảm giác sau khi treatment thì cái nào cũng như nhau: da không khác gì tấm lụa.


 • TBS Nutriganic refreshing toner
Sau khi chăm sóc thân thể xong thì tiếp theo là da mặt, bước hoàn thiện để rời nhà tắm. Cùng dòng Nutriganic, là sản phẩm sau bước rửa mặt nên với mình toner chỉ có hai công dụng là làm sạch và săn da. Thật ra mình khá lười khi phải thực hiện nhiều bước chăm da sau khi rửa mặt vào cả tối lẫn sáng, nên sắp tới sau khi dùng xong bộ Nutriganic mình sẽ chuyển hẳn về Mediplus Gel, về chức năng thì có thể xem như 4 trong 1, về chất lượng thì cá nhân mình đánh giá là thích hợp và hiệu quả cao, còn về giá cả đối với một đứa luôn cân nhắc làm sao để cắt giảm chi phí sinh hoạt mà vẫn phải đáp ứng đủ thứ nhu cầu =), thì Mediplus Gel là lựa chọn hoàn toàn hợp lý.


 • TBS Drops Of Youth bouncy sleeping mask
Mình rất có duyên với TBS từ xưa đến giờ. Đây là phần quà trúng giải từ mini game trên Instagram vào đúng ngày sinh nhật nên xem như mình đã được TBS tặng quà sinh nhật. Sau khi dùng thử vài ngày, mình quyết định mua thêm bộ Nutriganic bởi vì chỉ một sản phẩm mặt nạ ngủ thôi đã khiến mình hoàn toàn bị chinh phục. Sau một đêm thức dậy chưa cần vùng khỏi giường, chỉ cần lấy ngón trỏ ấn nhẹ vào má cũng hiểu được vì sao trong tên sản phẩm có từ bouncy. Da không những căng, mịn tuyệt đối sau một đêm do được tái tạo mà còn mát rượi vì được cung cấp đầy đủ độ ẩm. Chiết xuất từ tế bào gốc của hoa nhung tuyết trên tận đỉnh núi Alpes nên giá của nó cũng nằm luôn trên đỉnh núi 1.400.000vnd (lúc TBS chưa áp dụng chính sách tăng giá), bây giờ không biết đã là bao nhiêu nhưng vì cũng sẽ chuyển sang Mediplus Gel nên mình sẽ trân trọng những ml cuối cùng =)


 • Avène thermal spring water
Nước khoáng chủ yếu (nên) dùng vào việc chăm da mặt nhưng vì muốn giữ ẩm cho da toàn thân sau khi tắm nên mình dùng để xịt lên người trước khi đi đến bước cuối cùng là lotion.


 • TBS Vineyard Peach body butter
Vì là body butter nên đã dùng thì phải chấp nhận cả khuyết điểm của nó: bết dính. Tuy nhiên thì độ bết dính vẫn ở mức chấp nhận được, điểm cộng là hương đào phảng phất quyện vào với sự toả ra ngào ngạt từ shower gel trước đó nên khi ngủ sẽ được nằm lăn lóc trong một vườn đào vừa chín tới.


 • YANKEE CANDLE Aromatherapy lotus flower & sea salt
Mình luôn cảm thấy thiếu sót nếu không tạo ra hương thơm cho buổi tối, khi thì xịt một ít nước hoa vào cổ để tự thưởng thức, khi thì đốt tinh dầu. Mình có 4 lọ, 3 của TBS, 1 của Yankee Candle vốn là mua cho ba để ba dễ ngủ, mỗi lọ 10ml mà dùng mãi không hết vì cũng có những khi hết nến lười mua. Vài tháng trở lại đây, để chữa mất ngủ mình đã refill hẳn một thùng nến mini và chuẩn bị cày bừa để upgrade lên một em vaporiser để bảo toàn tốt nhất cho giấc ngủ.


-------------------------------

Mình đã hoàn thành phương pháp thư giãn cuối ngày của riêng mình, có thể chưa thật đầy đủ nhưng đó là sự trân trọng của mình dành cho cơ thể. Đối với mình, hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là cơ thể đón nhận đầy đủ sự quan tâm, và sự quan tâm đó chỉ mất 30' mỗi ngày để thể hiện. Dễ hơn bất kỳ việc gì.

Còn bạn? Thử hình dung, bạn bước ra khỏi phòng tắm với cơ thể hoàn toàn sạch sẽ thơm tho và tâm trạng thư thái được chuẩn bị sẵn, bước vào phòng ngủ ngập một mùi hương dễ chịu, làm vài việc linh tinh, lướt IG, nghe vài bản nhạc mình thích mà cả ngày vì tập trung công việc nên không có cơ hội được nghe, và chỉ 1 tiếng đồng hồ sau, bạn đã chìm sâu vào giấc ngủ hay một vài giấc mơ đẹp để sáng hôm sau thức dậy với tinh thần sảng khoái, phấn chấn, tràn đầy năng lượng để đương đầu với đủ thứ áp lực. Khi hạnh phúc không ở yên đó mà tìm cơ hội đến với bạn, bạn còn muốn lười biếng hay muốn từ chối quyền lợi đó của mình nữa không?

Thứ Hai, 22 tháng 6, 2015

[Chiang Rai] Đồi trà Choui Fong

Như đã nói lần trước, mình sẽ dành một entry cho Chiang Rai. Biết rằng sau khi giới thiệu, những địa điểm này có thể sẽ mất đi sự thanh vắng yên bình vốn có nhưng đối với những trải nghiệm đẹp và thú vị mà không được chia sẻ, bản thân mình cảm thấy có lỗi rất lớn.

Không thể ngắn gọn hơn về Chiang Rai: người anh em song sinh nằm cách Chiang Mai ~300km đường bộ, bạn có thể di chuyển đến đây bằng máy bay (nối chuyến Saigon-Bangkok-Chiang Rai) hoặc đi từ Chiang Mai bằng bus (đón tại trạm Arcade, chọn công ty Greenbus) với giá là 180Baht/người/chiều cho xe điều hoà. Ngủ một giấc tỉnh dậy thì đến nơi.

Mình sẽ bỏ qua phần khách sạn vì mỗi người sẽ có cho riêng mình một lựa chọn tối ưu, phù hợp với từng tiêu chí đặt ra. Chuyến vừa rồi mình ở La Belle Hotel, nằm trong một con đường nhỏ vô cùng yên tĩnh gần ngay quốc lộ, tiện lợi cho mọi hướng đi bằng xe máy và dù cho đi tuktuk thì giá cũng rất rẻ. Đây là khách sạn mới, tiện nghi ở mức 2.5/5.0, tiếp tân nhiệt tình 200% và giá cả chỉ rơi vào khoảng 250.000VND. Lần sau trở lại chắc chắn sẽ ở đây.

Có hai địa điểm mình muốn chia sẻ là đồi trà Choui Fong và công viên Singha. Tuy nhiên vì thời gian khá ít và về khoản văn vẻ mình lại kém cỏi nên sẽ dành lại phần sau cho công viên Singha.



02:15 chiều, bọn mình bắt đầu di chuyển lên đồi trà Choui Fong. Chỉ mất nhiều lắm là 45' cho ~22km, trời nắng chang chang nhưng bù lại khí hậu vô cùng mát mẻ, khiến cho quãng đường ngắn đi hẳn. Chiếc Click lại nhẹ tênh nên hai đứa tưởng tượng là đang cưỡi mây bay lên núi =)

Đường lên Choui Fong: Từ thành phố Chiang Rai, di chuyển về hướng Bắc theo hướng Mae Sai. Đi khoảng 20' sẽ thấy một ngã rẽ (cũng là trạm thu phí ô-tô, chạm trổ rực rỡ dễ thấy), tiếp tục theo hướng mũi tên đi 'Mae Fae Luang' thêm một lúc sẽ thấy bảng hướng dẫn đi vào đồi trà Choui Fong (rất nhiều ô-tô rẽ vào nên cũng có thể đi theo nếu hoang mang). Mất khoảng 1.5km nữa để lên được đỉnh đồi, nơi có thể phóng tầm nhìn bao quát trong khi nhâm nhi trà bánh.



Là một đồi trà bình thường như bao nhiêu đồi trà khác, nhưng cô con gái của ông chủ nơi đây đã tạo nên một làn gió mới cho việc kinh doanh của gia đình bằng việc tối ưu hoá tiêu thụ và mở rộng tham quan. Choui Fong Tea chính thức mở cửa cho khách du lịch tham quan và ăn bánh, thưởng trà tại chỗ trong 1 năm trở lại đây. Hình trên là khu vực trồng và phát triển riêng cho trà Oolong được du khách trong nước ưa thích, và đã xuất khẩu đi một số nước trong khu vực có cả Đài Loan.



Chỉ có một điều duy nhất không ưa đó là 100 khách tham quan thì phải đến 60 khách đại lục. Không chỉ có mình mà các bạn người Thái cũng.. =) Mình có nhắc hai bà sẩm U40 rằng nếu cứ ngắt lá Oolong bỏ túi thì mình sẽ hướng dẫn chú bảo vệ chụp và post hình của bả lên trang fanpage của Choui Fong trên weibo để chừa ra =)



Mình không mua, nhưng đã uống một dạng latte pha từ bột trà xanh ở đây, rất rất thơm, mùi thơm vô cùng đặc trưng mà đến giờ vẫn tiếc vì không mua về.



Hôm đó hai đứa nạp tổng cộng là 2 ly trà (1 Oolong chanh mật ong, 1 green tea latte), 2 cái bánh ngọt không nhớ tên chỉ nhớ là cực kỳ ngon, vị chi chỉ có ~160.000VND. Tất cả được chế biến từ trà thu hoạch ngay trên đồi (lúc chờ order mình có ngó vào nhà bếp và mục sở thị từ khâu tiếp nhận, chế biến và mang ra ngoài phục vụ nên dám đảm bảo mọi nguyên liệu là 100% tươi mới).

Đồi trà đóng cửa vào 5:30 chiều (ở Thái nhiều lúc đến 7h trời còn sáng trưng, như hôm đó gần 5:30 và nắng vẫn gay gắt). 2 tiếng đồng hồ ngắn ngủi ở đây cũng đủ để bất cứ ai refresh & refill, thưởng thức tất cả mọi thứ ngon nhất, đẹp nhất, đón nắng gió vừa ấm áp vừa mát mẻ và chiêm nghiệm lại cuộc đời (nếu cần). Cảm giác ở đây mọi thứ trôi thật nhẹ nhàng, đơn giản. Nếu có dịp ghé thăm Chiang Rai thì cũng nên để dành 1 buổi chiều và khoảng vài trăm Baht cho việc tận hưởng, bởi những cơ hội để tận hưởng thường không đến từ cùng một nơi và ở những nơi khác chưa hẳn có tiền đã mang lại sự tận hưởng tương xứng.


>> Còn tiếp: Công viên Singha

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015

Công viên quốc gia Inthanon

Một trong những điều tốt đẹp xảy ra trong năm 2015 này phải kể đến chuyến đi Chiang Mai - Chiang Rai hồi tháng 1. Nó là sự xảy ra theo đúng ngày giờ, kế hoạch đã được lập trình từ 1 năm trước đó, dẫu trước và ngay trong chuyến đi vẫn có những việc ngoài ý muốn xảy ra như, gặp Lệ Thuỷ trước giờ xuất cảnh =) dẫn đến bạn đồng hành ốm luôn sau đó, ốm nặng đến nỗi chuyến đi Inthanon phải dời ngày và suýt phải huỷ. Tuy nhiên trong cái rủi có cái may, do dời ngày mà chuyến đi Inthanon bọn mình đã có một kỷ niệm bất ngờ.



Phải mất một chặng đường rất dài cho cả xe máy và ô tô để lên đến đỉnh núi cao nhất Thái Lan, cách mặt biển 2565m. Độ gấp khúc và dốc đứng đủ khiến một đứa chưa hề biết say tàu xe là gì như mình cũng phải mấy phen chao đảo. Qua khỏi đoạn dằn xóc thì đã có thể thoả thích ngắm mấy cây anh đào nở rực hai bên đường. (Thông thường nếu thời tiết tốt, anh đào sẽ nở đúng hẹn vào khoảng giữa tháng 1 cho đến tuần thứ nhất của tháng 2, nếu canh được blooming period sẽ thấy sắc hồng của hoa vây kín hai bên đường).


Chú chó ven đường chụp được trong lúc bác tài dừng xe chờ bạn đồng hành nôn mửa =) Vùng lạnh nên chó mèo toàn thấy ngủ? =)




Công viên quốc gia Inthanon nằm trong khuôn viên của Doi Inthanon, ngọn núi cao nhất Thái Lan. Cũng gần giống với Đà Lạt, toàn bộ khu vực Inthanon sở hữu rất nhiều phong cảnh đẹp cùng danh sách thực vật phong phú bao gồm thực vật tự nhiên và thực vật được nghiên cứu phát triển. Điển hình là giống đào Himalaya được Viện nghiên cứu và phát triển nông nghiệp Hoàng Gia nhân giống rộng rãi trên các vùng cao nguyên của Thái Lan, nhưng chỉ khoảng 6 khu vực tiêu biểu thu hút khách du lịch trong ngoài nước nhất đó là Doi Suthep, Khun Wang, Doi Inthanon, Doi Ang Khang, Mae Hong Son ở Chiang Mai và Doi Mae Salong ở Chiang Rai. (Những địa điểm hoang sơ khác cần phải có xe máy để đi hoặc bạn bè người Thái dẫn dắt, họ biết kha khá những địa điểm ít dấu chân người, nhưng muốn đến những nơi như vậy cũng cần không ít thời gian).


Về kỷ niệm thú vị nhất chúng mình có ở công viên quốc gia, phải nói đến hai diễn viên trẻ này. Kế hoạch đi Inthanon đáng ra là vào ngày hôm trước nhưng do bạn đồng hành nằm bẹp ở khách sạn nên hai đứa đã đi vào đúng ngày quay phim truyền hình ở đây mà không hề biết. Thấy cái xe cá mập chậm chạp lên dốc tiến về phía hai đứa ngồi mình còn nghĩ không biết ai chịu khó đầu tư thuê ê kíp lên đây chụp đám cưới. Trong khi tất cả mọi người phía xa nhao nhao toan lao về phía mình (?!) và cả người ấy đang ngồi cạnh cũng đánh vai mình thắc mắc "Bà có biết diễn viên hay ca sĩ nào đang chuẩn bị quay không, chắc nổi tiếng lắm hay sao mà mấy bà mấy cô cứ sồn sồn xin lại chụp hình?". Mình vẫn dửng dưng xem ảnh trong camera cho đến khi khát quá ngó quanh tìm cái chai thì ú ớ nhận ra cái dáng quen quen. Khắp Thái Lan chỉ có một người thôi và sau 2 giây định thần thì mình mở miệng như một phản xạ tự nhiên: "Nadech!", mặt vẫn không một cảm xúc. Một chú áo đỏ trong đoàn quay sang cười nhẹ: "Nadech" =) Hai chú cháu nhìn nhau, chú thì cười, mình thì vẫn không biểu thị nổi lấy một cảm xúc, awkward quá đành phải giới thiệu bằng tiếng Thái: "Con ở Việt Nam, sao hên vậy trời!". Chú thấy mình nói được tiếng Thái nên tuôn một tràng tiếng Thái lại với mình, chắc biết mình gật gật chứ không hiểu nên chú hốt cả hai đứa sang bên lề để tiện xem Nadech diễn. Mình định nói với chú là con không có mê nó chú ơi, thả con ra cho con còn đi chụp ảnh. Mà chú nhiệt tình quá, với lại đoàn phim cũng lùa du khách sang hai bên đường (con đường đẹp nhất công viên) để quay nên đành đứng im chịu trận. Thú thật là có hơi không thoải mái vì đã ở xa lặn lội đến đây chỉ mong được ngắm hoa lá cây cảnh chứ không phải để ngắm tài tử, trước khi đi gặp Lệ Thuỷ là đã quá đủ rồi =) Chờ họ từ lúc set up cho đến khi đóng máy mất hơn 1 tiếng đồng hồ. Thôi thì bất đắc dĩ cũng đã ở đây, đã có dịp tận mắt thấy được ông hoàng màn ảnh của xứ Chùa Tháp, đã có dịp xem người Thái làm lakorn ra sao thì cứ trân trọng vậy.



Chưa biết cũng như chưa xem phim của Mew Nittha nhưng ngoài đời cô này rất xinh, hay cười.
(Tất nhiên không qua nổi Yaya, em nào mà qua nổi)


"Người bên lề bất đắc dĩ" đã chụp được. Cũng vui vì được đủ bộ fanclub của hai bạn cũng như page của phim feature bức ảnh này =)


Trong cái rủi luôn có cái may, khung cảnh nghẹt người đã sớm không còn một ai do mình nắm được thời cơ trong lúc mọi người (hầu hết là phái yếu) bu đen bu đỏ lấy Nadech (tội thằng bé, toàn những bà sồn sồn áo xanh quần đỏ bổ vào níu áo xin chụp cùng).

Nổi bật nhất của chuyến Chiang Mai là Inthanon, nên lần sau sẽ để dành để nói về chuyến Chiang Rai, đối với mình còn đẹp hơn Chiang Mai nhiều lần.